Đó là một vẻ đẹp tinh xảo mà mong manh, như món sứ mỏng có thể bị ánh sáng xuyên thấu, lại như con thủy mẫu hoa đào chập chờn nổi chìm trong làn suối. Khiến người ta vừa muốn nâng niu trong lòng bàn tay mà che chở cẩn thận, lại vừa nảy sinh một luồng xung động mãnh liệt, muốn hung hăng hủy hoại nàng, bóp nát nàng!
Rõ ràng nữ tử ấy đang bận phát vật tư, trò chuyện với dân chạy nạn, chẳng thèm nhìn người qua đường thêm một cái, vậy mà ánh mắt của tất cả người ngoài cuộc lại chỉ dồn cả lên người nàng.
Nàng kéo mũ áo choàng che đi nửa dung nhan thanh tú, nhưng dưới ánh chiều tà vẫn rực rỡ đến chói mắt.
Nữ tử này chỉ cần đứng đó, tự khắc đã có một ma lực vừa mâu thuẫn vừa mê hoặc, căn bản không cần làm bộ làm tịch, càng chẳng cần cố ý phô bày dáng vẻ.




